Bài học kinh doanh

Chưa Làm Nhân Viên Mẫu Mực Thì Đừng Mơ Lớn

Dù chỉ là một chủ quán nhậu hay một chủ doanh nghiệp lớn, chúng ta đều có thể thành công nhờ xác định mục tiêu rõ ràng, kiên trì đi con đường tới cùng và giúp đỡ những người đồng chí hướng với mình.

Sau đây là những bí quyêt của một ông chủ chuỗi cửa hàng thành công với những học trò trên khắp cả nước bạn nên tham khảo:

1.Khởi đầu từ những điều đơn giản, đừng mơ mộng viễn vông

Từ khi còn là sinh viên đại học, tôi đã nhận ra : Rất nhiều người ôm mộng trở thành nhân viên ngân hàng hay bác sĩ nhưng không phải ai cũng có thể làm được.

Hồi đại học, tôi học khoa kinh tế học. Trong khi bạn bè xung quanh đều đã bắt đầu kiếm việc làm, tôi vẫn còn đang loay hoay ngẫm xem mình có thể trở thành nhân viên ngân hàng hay không?

Vào một buổi học trên giảng đường, khi giảng viên nói về thuyết kinh tế học của nhà kinh tế Paul Anthony Samuelson. Tôi chỉ thấy toàn các biểu đồ xuất hiện trong đầu chứ không thấy thú vị chút nào. Tôi nhận ra đây không phải là thế giới tôi thuộc về.

Một hôm tôi tình cờ vào quán mì của hai vợ chồng nhà nọ. Nguyên liệu món ăn được cho vào nồi nước dùng. Sau đó, họ chỉ cần lấy đồ đã ninh nhừ ra rồi múc cho khách. Cách chế biến rất đơn giản, thế mà quán Oden đó cực kỳ đắt khách.

Vợ chồng chủ quán tính tổng cộng 1 năm đi du lịch đến gần 1 tháng. Chỉ có điều tôi biết chắc chắn bố mẹ sẽ buồn lắm nếu họ thấy thằng con trai của mình học đại học mà cuối cùng lại mở quán mì Oden.

Tôi cũng biết rằng khởi đầu đừng mơ mộng làm ông chủ nọ kia ngay. Thế nên, ban đầu tôi cũng xin vào làm một công ty. Vì muốn làm ở một nơi có liên quan ít nhiều đến ẩm thực nên tôi xin vào làm công ty bán và phân phối hạt cà phê sau khi nhìn thấy thông báo tuyển dụng của họ trên báo.

2.Làm việc tốt nhất ở vị trí thấp nhất, đừng kêu ca phàn nàn vị trí công việc không xứng với năng lực của bản thân.

Vì là nhân viên mới vào nên tôi phải đi tận Nam Mỹ để nhập mua hạt cà phê. Đó là bước đầu tiên của tôi trong ngành ẩm thực.

Trong quán, tôi làm việc với một tiền bối ít tuổi hơn, người đã làm ở đó từ khi mới 17 tuổi. Tuy vậy, tôi cũng nghĩ mình nên lẳng lặng làm theo những gì đàn anh nói. Tôi vốn thích làm việc theo cách riêng của mình.

Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ xem mình nên bắt đầu như thế nào. Có lẽ không nên mở ngay chuỗi nhà hàng hay chuỗi quán nhậu mà chỉ là một quán nhỏ thôi. Ngoài ra, tôi nghĩ tới các phương án làm thế nào để thu hút sự chú ý của các chị em phụ nữ, làm thế nào để cho họ cảm thấy vui vẻ khi tới quán của mình.

Cái mà tôi hay để ý là lọ đựng đường vẫn được người ta để sẵn trên bàn của các quán ăn. Tôi thấy các chị em phụ nữ phải làm môt việc khá phiền phức là ngày nào cũng phải thêm đường vào lọ ấy.

 

Vì thế, vào mỗi buổi sang, trước khi các cô gái đến, tôi đã cố gắng đổ đầy đường vào lọ đựng rồi. Để làm điều ấy, tôi chỉ cần đến sớm hơn bình thường 10 phút thôi.

Chẳng bao lâu sau, tôi lại được khen :” Chú em được lắm!”. Sau khoảng 1 năm rưỡi làm việc tại quán cà phê đó, tôi được một người khách quen thường xuyên đến quán rủ cùng kinh doanh.

Tôi nghỉ việc ngay sau lời mời để làm chủ quán cà phê khác do người khách đó đầu tư. Đây là bước đi đầu tiên để có được sự nghiệp độc lập sau này.

3.Kiên trì sẽ đưa bạn đi đến cùng trên con đường bạn đã chọn

Nhiều quý vị phàn nàn về việc nhà hàng, quán ăn vắng khách, hay không bán chạy như ban đầu dự tính, rồi công việc vất vả nọ kia. Tôi nghĩ rằng không thể nói công việc của mình là vất vả nếu so sánh với sự cực khổ của những người làm ra sản phẩm mà chúng tôi đang bán.

Nếu nói rằng công việc vui tôi mới làm thì đó là lời nói dối. Nhiều lúc không vui cũng phải làm. Mệt chết cũng phải làm. Làm kinh doanh có lúc vui vẻ, có lúc không.

4.Không bao giờ cản trở con đường phát triển của nhân viên

Riêng quán của tôi, gần như năm nào cũng có 5 -6 chủ quán tương lai “tốt nghiệp” rời đi và mở quán riêng. Thường những người như thế khi ra đi đều dẫn theo một đến hai nhân viên của quán để giúp việc cho họ. Họ ra đi như vậy quán gặp khá nhiều khó khăn.

Biết là thế nhưng tôi cũng không bao giờ có ý định cấm họ rời bỏ quán. Bởi một khi đã bước chân vào con đường làm ngành ẩm thực, mình phải trở thành bá chủ một phương, nếu không cuôc đời sẽ không còn vui vẻ nữa.

5.Con người sẽ trở nên vô dụng nếu cả đời chỉ là kẻ làm thuê

Tôi mong tất cả nhân viên của tôi gặp thành công. Theo lẽ thường tôi sẽ nghĩ đến việc không để cho các nhân viên của mình ra ngoài làm ăn riêng, giữ họ lại và làm cho công ty ngày càng lớn mạnh hơn.

Nhưng tôi tự hỏi điều gì khiến tôi vui vẻ ? Nếu quy mô công ty càng lớn, cả đời tôi sẽ chỉ làm công việc quản lý công ty. Tôi tuyệt đối từ chối điều này. Bởi vì tôi đi vào con đường ẩm thực là để tận hưởng cuộc sống này.

Những nhân viên tốt nghiệp ở quán tôi giờ có mặt trên toàn quốc. Họ luôn luôn trân trọng công ty (chuỗi quán nhậu) Raku mà tôi đã đầu tư. Đối với tôi, đó là tài sản vô cùng quý giá. Niềm hạnh phúc này không phải ai cũng có được cho dù người ta mở rộng quy mô công ty ra toàn quốc đi chăng nữa.

Hãy cố gắng ! Đừng cả đời làm thuê !

Câu chuyện của tôi chỉ là câu chuyện của một bố già ở một quán nhậu thôi. Nhưng tôi hi vọng bài viết sẽ có ích phần nào cho những người đang có ý định mở quán hoặc làm kinh doanh nhà hàng hay với những người đang cảm thấy vất vả và không vui thú gì với công việc kinh doanh.

Bài viết theo quan điểm của Uno Takashi – Giám đốc công ty Raly trong cuốn sách “Bổ được cà chua mở được tiệm cơm – Bật được nắp chai mở được quán nhậu”.

Back to top button